Nước Mắt Chảy Xuôi

 

Ngày đông ở chốn quê nhà

Trời mưa gió rét cắt da thấu người.

Trong phòng máy sưởi con ngồi,

  Khôn nguôi ký ức một thời mới qua:

 

Mờ sương thấp thoáng bóng Cha,

Thân cò lặn lội lân la ngoài đồng,

Bạn cùng cái vạc cái nông,

Cấy cày,cua cá long đong tháng Ngày.

Đón mùa lúa chín về tay,

Nhìn con bưng bát cơm đầy cha vui.

 

Mái tranh mục mọt mè rui,

Xập xệ dột nát, đất trời liên thông;

Phải khi mưa lớn,bão dông,

Nước chảy dòng dòng ướt lạnh người cha.

Nong,nia,thúng, mủng trong nhà,

Che con không ướt thấy cha ấm lòng.

 

Đêm đêm con học gian trong

Ngoài hiên đan lát,dõi trông từng ngày.

Nhắc con: học phải mê say,

Có công mài sắt,có ngày nên kim

 

Ngày con tạm xếp bút nghiên;

Nén lòng cha nhủ : chiến trường cần con;

Ra đi gìn giữ nước non,

Chữ trung chữ hiếu vẹn tròn cả hai 

 

Cha ơi! nước mắt chảy xuôi,

âm thầm chăm chút suốt đời cho con.

Thác rồi cha vẫn mãi còn,

Làm gương con vượt núi non hiểm nghèo.

 

Nay đời đã đổi mới nhiều,

Nhà cao cửa rộng, hòa theo xóm làng.

Tĩnh tâm con thắp tuần nhang,

Khói trầm cuốn tới thiên đàng gặp cha.

                                -Ngũ Hành-